半生亭

唐代 全祖望
峄阳孤根桐,垂老枯其半。生意犹融融,清音不可乱。 吾怀寒村老,彩毫凌霄汉。远承蕺山传,先登南雷岸。 高凉投绂归,一臂忽以绊。蟹螯尚可持,所失衔杯便。 闲情写云烟,左笔资清玩。益复自欿然,望道如未见。 斯人不可作,旧德伤汗漫。江潮滚滚流,斜阳入绛幔。 剩馀东天竺,绕亭白华粲。
yáng gēn tóng   chuí lǎo bàn shēng yóu róng róng qīng   yīn luàn    
huái 怀 hán cūn lǎo   cǎi háo líng xiāo hàn yuǎn chéng shān chuán xiān   dēng nán léi àn    
gāo liáng tóu guī   bàn xiè áo shàng chí suǒ   shī xián bēi biàn   便  
xián qíng xiě yún yān   zuǒ qīng wán kǎn rán 欿 wàng   dào wèi jiàn    
rén zuò   jiù shāng hàn màn jiāng cháo gǔn gǔn liú xié   yáng jiàng màn    
shèng dōng tiān zhú   rào tíng bái huá càn