跋牧马图

宋代 陆文圭
平原浅陂,水草甘美。 枯梢吹风,日落尘起。 物色祁连山前路,又似逾妆渡陇水。 一人解鞍枕欲睡,一人褶绔手仰指。 一人持兹谷回头,万马攒蹄行复止。 饮者啮者各自然,驰者忽在立者前。 驹而幼者随壮者,浴者出没晴波川。 风叹雪尾不受鞭,业驱遂者如争先。 须叟两骑独殿后,七笠持兵相格斗。 老羝挟乳自成群,牧羝人远傍无救。 何人丹青手摸写,磅礴胸中有全马。 陆子作诗记配野,千古傅流好事者。
píng yuán qiǎn bēi   shuǐ cǎo gān měi  
shāo chuī fēng   luò chén  
lián shān qián   yòu shì zhuāng lǒng shuǐ  
rén jiě ān zhěn shuì   rén zhě shǒu yǎng zhǐ  
rén chí huí tóu   wàn zǎn xíng zhǐ  
yǐn zhě niè zhě rán   chí zhě zài zhě qián  
ér yòu zhě suí zhuàng zhě   zhě chū qíng chuān  
fēng tàn xuě wěi shòu biān   suì zhě zhēng xiān  
sǒu liǎng diàn 殿 hòu   chí bīng xiāng dòu  
lǎo xié chéng qún   rén yuǎn bàng jiù  
rén dān qīng shǒu xiě   páng xiōng zhōng yǒu quán  
zi zuò shī pèi   qiān liú hào shì zhě