跋卢申之所藏韦偃三马

宋代 楼钥
嗟哉马之生,驰骤乃其性。 一为人所羁,寸步不得骋。 局促闲厩中,专俟圉人令。 调服无踶齧,始可用朝请。 战骑冒锋镝,或致陨其命。 绣羁非不华,金狨号为盛。 青黄木之灾,此亦马所病。 立仗尤贵重,一鸣辄斥屏。 何如在牧时,卧起玩烟景。 丰草胜刍豆,清波恣游泳。 韦侯擅笔精,幻出无人境。 思陵赐珍题,昭回光炳炳。 身方缚名韁,三年慙负乘。 细窥乐宽閒,悠然动归兴。
jiē zāi zhī shēng   chí zhòu nǎi xìng  
wéi rén suǒ   cùn chěng  
xián jiù zhōng   zhuān rén lìng  
diào niè   shǐ yòng cháo qǐng  
zhàn mào fēng   huò zhì yǔn mìng  
xiù fēi huá   jīn róng hào wèi shèng  
qīng huáng zhī zāi   suǒ bìng  
zhàng yóu guì zhòng   míng zhé chì píng  
zài shí   wán yān jǐng  
fēng cǎo shèng chú dòu   qīng yóu yǒng  
wéi hóu shàn jīng   huàn chū rén jìng  
líng zhēn   zhāo huí guāng bǐng bǐng  
shēn fāng míng jiāng   sān nián cán chéng  
kuī kuān xián   yōu rán dòng guī xīng