八六子·喜秋晴

宋代 晁补之
喜秋晴。淡云萦缕,天高群雁南征。正露冷初减兰红,风紧潜凋柳翠,愁人漏长梦惊。 重阳景物凄清。渐老何时无事,当歌好在多情。暗自想、朱颜并游同醉,官名缰锁,世路蓬萍。难相见,赖有黄花满把,从教渌酒深倾。醉休醒。醒来旧愁旋生。
qiū qíng dàn yún yíng   tiān gāo qún yàn nán zhēng zhèng lěng chū jiǎn lán hóng   fēng jǐn qián diāo liǔ cuì   chóu rén lòu zhǎng mèng jīng
chóng yáng jǐng qīng jiàn lǎo shí shì   dāng hǎo zài duō qíng àn xiǎng zhū yán bìng yóu tóng zuì   guān míng jiāng suǒ   shì péng píng nán xiāng jiàn   lài yǒu huáng huā mǎn   cóng jiào jiǔ shēn qīng zuì xiū xǐng xǐng lái jiù chóu xuán shēng