八六子(戏改秦少游词)

宋代 葛长庚
倚危亭。恨如芳草,萋萋刬尽还生。念柳外青鸾去后,洞中白鹤归来,恍然暗惊。 吾家渺在瑶京。夜月一帘花影,春风十里松鸣。奈昨梦、前尘渐随流水,凤箫歌杳,水长天远,那堪片片飞霞弄晚,丝丝细雨笼晴。正消凝,子规又啼数声。
wēi tíng hèn fāng cǎo   chǎn jìn hái shēng niàn liǔ wài qīng luán hòu   dòng zhōng bái guī lái   huǎng rán àn jīng
jiā miǎo zài yáo jīng yuè lián huā yǐng   chūn fēng shí sōng míng nài zuó mèng qián chén jiàn suí liú shuǐ   fèng xiāo yǎo   shuǐ cháng tiān yuǎn   kān piàn piàn fēi xiá nòng wǎn   lóng qíng zhèng xiāo níng   guī yòu shù shēng