八六子(牡丹次白云韵)

宋代 杨缵
怨残红。夜来无赖,雨催春去匆匆。但暗水、新流芳恨,蝶凄蜂惨,千林嫩绿迷空。那知国色还逢。柔弱华清扶倦,轻盈洛浦临风。细认得凝妆,点脂匀粉,露蝉耸翠,蕊金团玉成丛。几许愁随笑解,一声歌转春融。眼朦胧。凭阑干、半醒醉中。
yuàn cán hóng lái lài   cuī chūn cōng cōng dàn àn shuǐ xīn liú fāng hèn   dié fēng cǎn   qiān lín nèn 绿 kōng zhī guó hái féng róu ruò huá qīng juàn   qīng yíng luò lín fēng rèn de níng zhuāng   diǎn zhī yún fěn   chán sǒng cuì   ruǐ jīn tuán chéng cóng chóu suí xiào jiě   shēng zhuǎn chūn róng yǎn méng lóng píng lán gān bàn xǐng zuì zhōng