八六子

宋代 王沂孙
扫芳林。几番风雨,匆匆老尽春禽。渐薄润侵衣不断,嫩凉随扇初生。 晚窗自吟。 沈沈。幽径芳寻。晻霭苔香帘净,萧疏竹影庭深。谩淡却蛾眉,晨妆慵扫,宝钗虫散,绣屏鸾破,当时暗水和云泛酒,空山留月听琴。 料如今。门前数重翠阴。
sǎo fāng lín fān fēng cōng   cōng lǎo jìn chūn qín jiàn báo rùn qīn duàn nèn liáng   suí shàn chū shēng      
wǎn chuāng yín  
shěn shěn yōu jìng fāng xún ǎn ǎi tái xiāng lián jìng xiāo shū   zhú yǐng tíng shēn mán dàn què é méi chén zhuāng yōng   sǎo bǎo chāi chóng   sàn xiù píng luán   dāng shí àn   shuǐ yún fàn jiǔ kōng shān liú   yuè tīng qín        
liào jīn mén qián shù zhòng cuì yīn