八六子
曲栏东,藕花一朵,嫣然开向愁中。正泪湿五更寒雨,佣欹一地温风,可怜似侬。
曾凭幽梦相通。夜月梅边旧恨,朝云兰外轻踪。但绕遍、天涯有谁寄与,西洲春远,洞庭秋晚;
耐他芳意千丝宛转,柔情一点玲珑。况匆匆,苹波又摧断红。
qǔ
曲
lán
栏
dōng
东
,
ǒu
藕
huā
花
yī
一
duǒ
朵
,
yān
嫣
rán
然
kāi
开
xiàng
向
chóu
愁
zhōng
中
zhèng
。
lèi
正
shī
泪
wǔ
湿
gēng
五
hán
更
yǔ
寒
yōng
雨
,
yī
佣
yī
欹
dì
一
wēn
地
fēng
温
kě
风
,
lián
可
shì
怜
nóng
似
侬
。
céng
曾
píng
凭
yōu
幽
mèng
梦
xiāng
相
tōng
通
yè
。
yuè
夜
méi
月
biān
梅
jiù
边
hèn
旧
zhāo
恨
,
yún
朝
lán
云
wài
兰
qīng
外
zōng
轻
dàn
踪
rào
。
biàn
但
tiān
绕
yá
遍
yǒu
、
shuí
天
jì
涯
yǔ
有
xī
谁
zhōu
寄
chūn
与
,
yuǎn
西
dòng
洲
tíng
春
qiū
远
,
wǎn
洞
庭
秋
晚
;
nài
耐
tā
他
fāng
芳
yì
意
qiān
千
sī
丝
wǎn
宛
zhuǎn
转
,
róu
柔
qíng
情
yì
一
diǎn
点
líng
玲
lóng
珑
kuàng
。
cōng
况
cōng
匆
píng
匆
,
bō
苹
yòu
波
cuī
又
duàn
摧
hóng
断
红
。