八绝诗阳冰篆

宋代 王禹偁
泠泠庶子泉,落落阳冰笔。 云气势崩垂,龙蛇互蟠屈。 峄山既劘灭,石鼓又缺失。 唯兹数十字,遒劲倚云窟。 模印徧华夷,流传耀缃帙。 书诚一艺尔,小道讵可忽。 乃知出人事,千古名不没。
líng líng shù quán   luò luò yáng bīng  
yún shì bēng chuí   lóng shé pán  
shān miè   shí yòu quē shī  
wéi shù shí   qiú jìng yún  
yìn biàn huá   liú chuán yào 耀 xiāng zhì  
shū chéng ěr   xiǎo dào  
nǎi zhī chū rén shì   qiān míng méi