八绝诗垂藤盖

宋代 王禹偁
古藤何樛蟠,低荫庶子泉。 童童若青盖,挂在绝壁前。 月穿波影碎,露滴岸声圆。 晓笼使君醉,夜覆溪僧禅。 昔之好事者,为作出偶然。 人亡藤已朽,犹得声名传。 我欲移青松,植向泉眼边。 既图岁月久,复取节操全。 所为亦一时,所期或千年。 庶吾不朽名,长与偃盖悬。
téng jiū pán   yīn shù quán
tóng tóng ruò qīng gài   guà zài jué qián
yuè chuān 穿 yǐng suì   àn shēng yuán
xiǎo lóng shǐ 使 jūn zuì   sēng chán
zhī hào shì zhě   wéi zuò chū ǒu rán
rén wáng téng xiǔ   yóu shēng míng chuán
qīng sōng   zhí xiàng quán yǎn biān
suì yuè jiǔ   jié cāo quán
suǒ wéi shí   suǒ huò qiān nián
shù xiǔ míng   zhǎng yǎn gài xuán