跋京仲远所藏杨补之红绫上所作著色掀篷梅

宋代 杨万里
朔云暗天垂到地,朔风裂山吹脱耳。 长江万顷一艇子,一夜雪寒不成睡。 诗翁晓起鬓蓬松,缩颈微掀黄篾篷。 夜来急雪已晴了,东方一抹轻霞红。 江梅的皪开独树,篷间截入梅尺许。 老干新枝紫复青,花琱白玉须黄金。 满身满面都是雪,梅雪却与霞争明。 不知诗翁何处得霜锯,和雪和梅斸将去。 恐是并州快剪刀,不然吴刚修月斧。 下无根干上无梢,一眼横陈梅半腰。 东省拈出寒萧萧,至今花头雪未销。
shuò yún àn tiān chuí dào   shuò fēng liè shān chuī tuō ěr  
cháng jiāng wàn qǐng tǐng   xuě hán chéng shuì  
shī wēng xiǎo bìn péng sōng   suō jǐng wēi xiān huáng miè péng  
lái xuě qíng le   dōng fāng qīng xiá hóng  
jiāng méi de kāi shù   péng jiān jié méi chǐ  
lǎo gàn xīn zhī qīng   huā diāo bái huáng jīn  
mǎn shēn mǎn miàn dōu shì xuě   méi xuě què xiá zhēng míng  
zhī shī wēng chǔ shuāng   xuě méi zhǔ jiāng  
kǒng shì bīng zhōu kuài jiǎn dāo   rán gāng xiū yuè  
xià gēn gàn shàng shāo   yǎn héng chén méi bàn yāo  
dōng shěng niān chū hán xiāo xiāo   zhì jīn huā tou xuě wèi xiāo