八节长欢(登高词)

宋代 毛滂
泽国秋深。绣楹天近,坐久魂清。溪山绕尊酒,云雾浥衣襟。余霞孤雁送愁眼,寄寒闺、一点离心。杜老两峰秀处,短发疏巾。 佳人为折寒英。罗袖湿、真珠露冷钿金。幽艳为谁妍,东篱下、却教醉倒渊明。君但饮,莫觑他、落日芜城。从教夜、龙山清月,端的便解留人。
guó qiū shēn xiù yíng tiān jìn   zuò jiǔ hún qīng shān rào zūn jiǔ   yún jīn xiá yàn sòng chóu yǎn   hán guī diǎn xīn lǎo liǎng fēng xiù chù   duǎn shū jīn
jiā rén wéi zhé hán yīng luó xiù shī 湿 zhēn zhū lěng diàn jīn yōu yàn wèi shuí yán   dōng xià què jiào zuì dào yuān míng jūn dàn yǐn   luò chéng cóng jiào lóng shān qīng yuè   duān biàn 便 jiě liú rén