芭蕉雨

宋代 程垓
雨过凉生藕叶。晚庭消尽暑,浑无热。枕簟不胜香滑。争奈宝帐情生,金尊意惬。 玉人何处梦蝶。思一见冰雪。须写个帖儿、丁宁说。试问道、肯来么,今夜小院无人,重楼有月。
guò liáng shēng ǒu wǎn tíng xiāo jìn shǔ   hún zhěn diàn shèng xiāng huá zhēng nài bǎo zhàng qíng shēng   jīn zūn qiè
rén chǔ mèng dié jiàn bīng xuě xiě tiē ér dīng níng shuō shì wèn dào kěn lái me   jīn xiǎo yuàn rén   zhòng lóu yǒu yuè