芭蕉

宋代 王之道
秋风鸣玉雨疏疏,嫩绿临窗半卷舒。 似是相知慰牢落,朝来肯寄一缄书。
qiū fēng míng shū shū   nèn 绿 lín chuāng bàn juǎn shū
shì shì xiāng zhī wèi láo luò   zhāo lái kěn jiān shū