百字谣 再用韵

元代 周权
粗桃俗李,漫眼底纷纷,等闲开落。得似花仙夸艳质,暖透胭脂犹薄。梅不同时,芳心难聘,空妒肌如玉。自然佳丽,不须归荐华屋。最好一抹彩云,轻盈飞不去,漫空高簇。霁日浓薰浑欲醉,照映光风眩烁。遍倚栏干,狎渠清赏,聊为怜幽独。簪花醉也,夜深犹索芳*。
táo   màn yǎn fēn fēn   děng xián kāi luò de huā xiān kuā yàn zhì   nuǎn tòu yān zhī yóu báo méi tóng shí   fāng xīn nán pìn   kōng rán jiā   guī jiàn huá zuì hǎo cǎi yún   qīng yíng fēi   màn kōng gāo nóng xūn hún zuì   zhào yìng guāng fēng xuàn shuò biàn lán gān   xiá qīng shǎng   liáo wèi lián yōu zān huā zuì   shēn yóu suǒ fāng   *。