白髭行

宋代 范成大
四十踰四髭始黄,手持汉节临大荒。 舆疾归来皮骨在,两鬓尚作青丝光。 俛仰行年四十九,万里南驰复西走。 斑斑颔下点吴霜,犹可芟夷诳宾友。 屈指如今又十年,两年惫卧秋风前。 人生血气能几许,不待览镜知皤然。 长安後辈轻前辈,百方染药千金卖。 撋烦包里夜不眠,无奈霞头出光怪。 病翁高卧门长扃,垂雪匆匆骨更清。 儿童不作居士唤,唤作堂中老寿星。
shí shǐ huáng   shǒu chí hàn jié lín huāng
guī lái zài   liǎng bìn shàng zuò qīng guāng
yǎng xíng nián shí jiǔ   wàn nán chí 西 zǒu
bān bān hàn xià diǎn shuāng   yóu shān kuáng bīn yǒu
zhǐ jīn yòu shí nián   liǎng nián bèi qiū fēng qián
rén shēng xuè néng   dài lǎn jìng zhī rán
cháng ān hòu bèi qīng qián bèi   bǎi fāng rǎn yào qiān jīn mài
ruán fán bāo mián   nài xiá tóu chū guāng guài
bìng wēng gāo mén cháng jiōng   chuí xuě cōng cōng gèng qīng
ér tóng zuò shì huàn   huàn zuò táng zhōng lǎo shòu 寿 xīng