白髭行

宋代 文天祥
忆昔守宣时,白上一根发。 去之四五年,一化为七八。 今年客衡湘,黑髭已多黄。 众黄忽一白,惊见如陵阳。 白发已为常,白髭何足怪。 岁月不可歇。 雪霜日长大。 世人竞染淄,厌之固足嗤。 谁服芦菔汤,避老亦奚为。 少老如春秋,造物以为俦。 吾方乐吾天,乐天故不忧。
shǒu xuān shí   bái shàng gēn
zhī nián   huā wèi
jīn nián héng xiāng   hēi duō huáng
zhòng huáng bái   jīng jiàn líng yáng
bái wèi cháng   bái guài
suì yuè xiē
xuě shuāng zhǎng
shì rén jìng rǎn   yàn zhī chī
shuí tāng   lǎo wèi
shǎo lǎo chūn qiū   zào wéi chóu
fāng tiān   tiān yōu