百字令 题桃花扇

魏晋 高燮
模糊张眼,看江山无主,舆图换稿。一幅沧桑谁堪画,肠断秣陵秋老。 衰草凄迷,夕阳惨淡,旧泪知多少。零香残粉,付与声声啼鸟。 最恨烛灺烟消,歌终梦醒,门户空争闹。国破家亡无所剩,赢得数株红蓼。 孽子孤臣,渔夫樵客,冥冥鸿飞杳。识时俊杰,出山惟恐不早。
zhāng yǎn   kàn jiāng shān zhǔ   huàn gǎo 稿 cāng sāng shuí kān huà   cháng duàn líng qiū lǎo
shuāi cǎo   yáng cǎn dàn   jiù lèi zhī duō shǎo líng xiāng cán fěn   shēng shēng niǎo
zuì hèn zhú xiè yān xiāo   zhōng mèng xǐng   mén kōng zhēng nào guó jiā wáng suǒ shèng   yíng de shù zhū hóng liǎo
niè chén   qiáo   míng míng hóng 鸿 fēi yǎo shí shí jùn jié   chū shān wéi kǒng zǎo