百字令 释宗

宋代 王玠
真宗顿悟,理幽微、了了无言可说。旷劫至今全体具,湛寂元无生灭。 拂尘拈花,穿衣吃饭,觌面分明泄。头头皆是,何须特地差别。 为言向上家风,纤锋快利,透石刚如铁。三界圆通无所住,随处应机明彻。 芥纳须弥,珠含罔象,朗耀悬秋月。寸丝不挂,即同诸佛齐列。
zhēn zōng dùn   yōu wēi liǎo liǎo yán shuō kuàng jié zhì jīn quán   zhàn yuán shēng miè
chén niān huā   chuān 穿 chī fàn   miàn fēn míng xiè tóu tóu jiē shì   chā bié
wéi yán xiàng shàng jiā fēng   xiān fēng kuài   tòu shí gāng tiě sān jiè yuán tōng suǒ zhù   suí chù yīng míng chè
jiè   zhū hán wǎng xiàng   lǎng yào 耀 xuán qiū yuè cùn guà   tóng zhū liè