百字令 其一 自题小像

清代 聂树楷
彼何人者,是聱园居士,镜中留印。百岁光阴如转烛,白尽疏髯短鬓。 耳鼓殷雷,牙车脱毂,目力凭双镜。夕阳无限,黄昏只是将近。 壮岁角逐名场,浮沉宦海,精力销磨尽。问水寻山空结想,无具那能济胜。 米汁餐禅,苜盘款客,聊遣闲居兴。偶留形影,渊明自答自问。
rén zhě   shì áo yuán shì   jìng zhōng liú yìn bǎi suì guāng yīn zhuǎn zhú bái   jǐn shū rán duǎn bìn    
ěr yīn léi   chē tuō   píng shuāng jìng yáng xiàn huáng   hūn zhǐ shì jiāng jìn    
zhuàng suì jué zhú míng chǎng   chén huàn hǎi   jīng xiāo jǐn wèn shuǐ xún shān kōng jié xiǎng   néng shèng    
zhī cān chán   pán kuǎn   liáo qiǎn xián xīng ǒu liú xíng yǐng yuān   míng wèn