百字令 其二 游东山

清代 聂树楷
近城二里,见青空兀突,断霞栖岭。沿壁几重之字路,倏已耸身绝顶。 一角危亭,翼然天半,揽尽无边景。夕阳城郭,炊烟四合成螟。 记得前岁新秋,招邀小谢,同赴山亭饮。醉墨淋漓留殿壁,不觉驹光一瞬。 风物依然,故人何在,怕听哀蝉哽。月明归路,婆婆自弄清影。
jìn chéng èr   jiàn qīng kōng   duàn xiá lǐng yán 沿 zhòng zhī   shū sǒng shēn jué dǐng
jiǎo wēi tíng   rán tiān bàn   lǎn jǐn biān jǐng yáng chéng guō   chuī yān chéng míng
de qián suì xīn qiū   zhāo yāo xiǎo xiè   tóng shān tíng yǐn zuì lín liú diàn 殿   jué guāng shùn
fēng rán   rén zài   tīng āi chán gěng yuè míng guī   nòng qīng yǐng