百字令 瓯东苦雨,和陆吴州夫子韵

清代 顾贞观
花朝过也,问天公那得,许多风雨。自是春晴无三日,可惜流光难驻。 蜡屐冲泥,褰帷溅瀑,厌听黄鹂语。重来谢客,积愁堆满孤屿。 消受水驿山程,灯昏酒冷,梦儿中叨絮。儿女心肠英雄泪,抵死偏萦离绪。 烽火遥连,家书间隔,漂泊随鸳侣。芳时断梗,欲归题向何处。
huā zhāo guò   wèn tiān gōng de   duō fēng shì chūn qíng sān   liú guāng nán zhù    
chōng   qiān wéi jiàn   yàn tīng huáng chóng lái xiè   chóu duī mǎn   屿  
xiāo shòu shuǐ 驿 shān chéng   dēng hūn jiǔ lěng   mèng ér zhōng dāo ér xīn cháng yīng xióng lèi   piān yíng    
fēng huǒ yáo lián   jiā shū jiàn   piāo suí yuān fāng shí duàn gěng   guī xiàng chǔ