百字令 庚申闰中秋和其年

清代 曹贞吉
月如无恨,便清辉万古,长圆难缺。昔我来思浑不记,瓜果中庭重设。 身世斜阳,悲欢逝水,鬓有星星发。惊闻人语,今年两度佳节。 却忆去岁中秋,轻云薄雾,黯黮芙蓉阙。造物多情还补得,泼眼明蟾奇绝。 再舞霓裳,平分桂影,疑对千峰雪。重阳迟了,几行白雁能说。
yuè hèn   biàn 便 qīng huī wàn   cháng yuán nán quē lái hún guā   guǒ zhōng tíng zhòng shè    
shēn shì xié yáng   bēi huān shì shuǐ   bìn yǒu xīng xing jīng wén rén jīn   nián liǎng jiā jié    
què suì zhōng qiū   qīng yún   àn dǎn róng quē zào duō qíng hái   yǎn míng chán jué    
zài cháng   píng fēn guì yǐng   duì qiān fēng xuě chóng yáng chí le   xíng bái yàn néng shuō