百字令 病起即事

清代 归懋仪
节过重九,负登临、怕见遥峰秋色。刚擘云笺书数字,病起十分无力。 任尔聪明,凭他解脱,那跳愁城出。秋天难曙,听残虫语啾唧。 追忆一枕邯郸,黄粱未熟,缥缈梯琼级。玉女瑶姬齐笑我,久向红尘逃匿。 月引珠宫,花招蓬岛,满袖天香袭。鸡声惊醒,纸窗初放微白。
jié guò chóng jiǔ   dēng lín jiàn yáo fēng qiū gāng bāi yún jiān shū shù   bìng shí fēn
rèn ěr cōng ming   píng jiě tuō   tiào chóu chéng chū qiū tiān nán shǔ   tīng cán chóng jiū
zhuī zhěn hán dān   huáng liáng wèi shú   piāo miǎo qióng yáo xiào   jiǔ xiàng hóng chén táo
yuè yǐn zhū gōng   huā zhāo péng dǎo   mǎn xiù tiān xiāng shēng jīng xǐng   zhǐ chuāng chū fàng wēi bái