百字令

清代 顾贞观
倦游垂老,为东风瘦尽,十年花骨。翠袖青衫成间阻,久被软红埋没。 银叶轻翻,宝钗重炷,一夜寒灭活。领头心字,篆香浑未消歇。 不合漫咏春城,漏残听錀,便身羁双阙。买赋百斤还贳酒,谁念文园病渴。 露却金茎,霜留玉杵,天迥蓝桥阔。个侬无恙,今番携手烟月。
juàn yóu chuí lǎo   wèi dōng fēng shòu jǐn   shí nián huā cuì xiù qīng shān chéng jiàn   jiǔ bèi ruǎn hóng mái
yín qīng fān   bǎo chāi zhòng zhù   hán miè huó lǐng tóu xīn   zhuàn xiāng hún wèi xiāo xiē
màn yǒng chūn chéng   lòu cán tīng lún   biàn 便 shēn shuāng quē mǎi bǎi jīn hái shì jiǔ   shuí niàn wén yuán bìng
què jīn jīng   shuāng liú chǔ   tiān jiǒng lán qiáo kuò nóng yàng   jīn fān xié shǒu yān yuè