百字令

清代 龚自珍
龙华劫换,问何人料理,断金零粉。五万春花如梦过,难遣些些春恨。 帐亸春宵,枕敧红玉,中有沧桑影。定山堂畔,白头可照明镜。 记得肠断江南,花飞两岸,老去才还尽。何不绛云楼下去,同礼空王钟磬。 青史闲看,红妆浅拜,回护吾宗肯。漳江一传,心头蓦地来省。
lóng huá jié huàn   wèn rén liào   duàn jīn líng fěn wàn chūn huā mèng guò   nán qiǎn xiē xiē chūn hèn
zhàng duǒ chūn xiāo   zhěn hóng   zhōng yǒu cāng sāng yǐng dìng shān táng pàn   bái tóu zhào míng jìng
de cháng duàn jiāng nán   huā fēi liǎng àn   lǎo cái hái jǐn jiàng yún lóu xià   tóng kōng wáng zhōng qìng
qīng shǐ xián kàn   hóng zhuāng qiǎn bài   huí zōng kěn zhāng jiāng chuán   xīn tóu lái shěng