百字令

清代 归懋仪
天香正烈,被金风吹坠,满庭黄雪。小雨几番风几阵,渐渐凉生衾席。 香径苔封,野塘水涨,一片伤心碧。昨宵无寐,起来梳洗无力。 纵使炼就金丹,膏盲顿起,难解眉尖结。回首三生留梦影,休与钟情人说。 败叶吟风,寒虫吊月,辗转添凄恻。微吟支枕,半窗灯火明灭。
tiān xiāng zhèng liè   bèi jīn fēng chuī zhuì   mǎn tíng huáng xuě xiǎo fān fēng zhèn jiàn   jiàn liáng shēng qīn    
xiāng jìng tái fēng   táng shuǐ zhǎng   piàn shāng xīn zuó xiāo mèi   lai shū    
zòng shǐ 使 liàn jiù jīn dān   gāo máng dùn   nán jiě méi jiān jié huí shǒu sān shēng liú mèng yǐng xiū   zhōng qíng rén shuō    
bài yín fēng   hán chóng diào yuè   zhǎn zhuǎn tiān wēi yín zhī zhěn bàn   chuāng dēng huǒ míng miè