百字令

清代 顾贞立
文窗潇洒,青梅小、正是牡丹时节。珠箔低垂微雨过,险韵词成新阕。 轻拂乌栏,横陈绿绮,燕子香泥湿。朱樱初熟,炉香茗椀清绝。 消受几日韶华,几番风雨,杜宇声声泣。门外絮飞花落尽,春去谁能留得。 绿叶成阴,荷钱渐长,多少闲踪迹。两眉馀恨,至今犹是堆积。
wén chuāng xiāo   qīng méi xiǎo zhèng shì dan shí jié zhū chuí wēi guò xiǎn yùn   chéng xīn què      
qīng lán   héng chén 绿   yàn zi xiāng shī 湿 zhū yīng chū shú   xiāng míng wǎn qīng jué    
xiāo shòu sháo huá   fān fēng   shēng shēng mén wài fēi huā luò jǐn chūn   shuí néng liú    
绿 chéng yīn   qián jiàn zhǎng   duō shǎo xián zōng liǎng méi hèn zhì   jīn yóu shì duī