百字令

宋代 刘辰翁
匆匆和韵,寄长须去,傥以可教则教之。 少微星小。抚剑气横空,隐见林杪。夜来宋都如雨,更长得奇哉懰皎佛以四月八生,见明星悟道曰:奇哉,即左传星陨如雨之夕也。与汝三龄,览余初度,一语占先兆。暮年喜见,甲申聚五星照。 堪叹亡国余民,老人孺子,尔汝霜桥晓。骑马听鸡朝寂寞,梦入南枝三绕。洛社耆英,行窝真率,著我真堪笑。与公试数,开禧嘉定宝绍公开禧丁卯生,仆生绍定之五年壬辰,相望二十六岁云。
cōng cōng yùn   cháng   tǎng jiào jiào zhī
shǎo wēi xīng xiǎo jiàn héng kōng   yǐn jiàn lín miǎo lái sòng dōu   gèng zhǎng de zāi liú jiǎo yuè shēng   jiàn míng xīng dào yuē   zāi   zuǒ zhuàn xīng yǔn zhī sān líng   lǎn chū   zhàn xiān zhào nián jiàn   jiǎ shēn xīng zhào
kān tàn wáng guó mín   lǎo rén   ěr shuāng qiáo xiǎo tīng cháo   mèng nán zhī sān rào luò shè yīng   xíng zhēn shuài   zhù zhēn kān xiào gōng shì shù   kāi jiā dìng bǎo shào gōng kāi dīng mǎo shēng   shēng shào dìng zhī nián rén chén   xiāng wàng èr shí liù suì yún