白纻辞 其一

唐代 李白
扬清歌,发皓齿,北方佳人东邻子。且吟白纻停绿水, 长袖拂面为君起。寒云夜卷霜海空,胡风吹天飘塞鸿。 玉颜满堂乐未终,馆娃日落歌吹濛。 月寒江清夜沉沉,美人一笑千黄金。垂罗舞縠扬哀音, 郢中白雪且莫吟,子夜吴歌动君心。动君心,冀君赏。 愿作天池双鸳鸯,一朝飞去青云上。 吴刀剪彩缝舞衣,明妆丽服夺春晖。扬眉转袖若雪飞, 倾城独立世所稀。激楚结风醉忘归,高堂月落烛已微, 玉钗挂缨君莫违。
yáng qīng   hào chǐ 齿   běi fāng jiā rén dōng lín zi qiě yín bái zhù tíng 绿 shuǐ  
cháng xiù miàn wèi jūn hán yún juǎn shuāng hǎi kōng   fēng chuī tiān piāo sāi hóng 鸿
yán mǎn táng wèi zhōng   guǎn luò chuī méng
yuè hán jiāng qīng chén chén   měi rén xiào qiān huáng jīn chuí luó yáng āi yīn  
yǐng zhōng bái xuě qiě yín   dòng jūn xīn dòng jūn xīn   jūn shǎng
yuàn zuò tiān chí shuāng yuān yāng   zhāo fēi qīng yún shàng
dāo jiǎn cǎi fèng   míng zhuāng duó chūn huī yáng méi zhuǎn xiù ruò xuě fēi  
qīng chéng shì suǒ chǔ jié fēng zuì wàng guī   gāo táng yuè luò zhú wēi  
chāi guà yīng jūn wéi