白伫词

宋代 吴龙翰
吴宫烟水碧迢迢,琼楼十二凌青霄。 北方佳人颜如花,素衣濯濯明朝霞。 云母屏风珍珠箔,香销金鸭春寒薄。 璧月流光罗绮筵,白伫舞残月欲落。 君看月落夜潮平,吴江阔兮越江深, 吴王醉兮越王醒。
gōng yān shuǐ tiáo tiáo   qióng lóu shí èr líng qīng xiāo  
běi fāng jiā rén yán huā   zhuó zhuó míng zhāo xiá  
yún píng fēng zhēn zhū   xiāng xiāo jīn chūn hán báo  
yuè liú guāng luó yán   bái zhù cán yuè luò  
jūn kàn yuè luò cháo píng   jiāng kuò yuè jiāng shēn  
wáng zuì yuè wáng xǐng