白苎

宋代 紫姑
绣帘垂,画堂悄,寒风淅沥。遥天万里,黯淡同云幂幂。渐纷纷、六花零乱散空碧。姑射宴瑶池,把碎玉、零珠抛掷。林峦望中,高下琼瑶一白。严子陵钓台迷踪迹。追惜。燕然画角,宝钥珊瑚,是时丞相,虚作银城换得。当此际、偏宜访袁安宅。醺醺醉了,任他金钗舞困,玉壶频侧。又是东君,暗遣花神,先报南国。昨夜江梅,漏泄春消息。
xiù lián chuí   huà táng qiāo   hán fēng yáo tiān wàn   àn dàn tóng yún jiàn fēn fēn liù huā líng luàn sàn kōng shè yàn yáo chí   suì líng zhū pāo zhì lín luán wàng zhōng   gāo xià qióng yáo bái yán líng diào tái zōng zhuī yàn rán huà jiǎo   bǎo yào shān   shì shí chéng xiàng   zuò yín chéng huàn dāng piān fǎng 访 yuán ān zhái xūn xūn zuì le   rèn jīn chāi kùn   pín yòu shì dōng jūn   àn qiǎn huā shén   xiān bào nán guó zuó jiāng méi   lòu xiè chūn xiāo xi