白云上人精舍寻杼山禅师兼示崔子向何山道上人

唐代 皎然
望远涉寒水,怀人在幽境。为高皎皎姿,及爱苍苍岭。 果见栖禅子,潺湲灌真顶。积疑一念破,澄息万缘静。 世事花上尘,惠心空中境。清闲诱我性,遂使肠虑屏。 许共林客游,欲从山王请。木栖无名树,水汲忘机井。 持此一日高,未肯谢箕颍。夕霁山态好,空月生俄顷。 识妙聆细泉,悟深涤清茗。此心谁得失,笑向西林永。
wàng yuǎn shè hán shuǐ   huái 怀 rén zài yōu jìng wèi gāo jiǎo jiǎo 姿   ài cāng cāng lǐng
guǒ jiàn chán   chán yuán guàn zhēn dǐng niàn   chéng wàn yuán jìng
shì shì huā shàng chén   huì xīn kōng zhōng jìng qīng xián yòu xìng   suì shǐ 使 cháng píng
gòng lín yóu   cóng shān wáng qǐng míng shù   shuǐ wàng jǐng
chí gāo   wèi kěn xiè yǐng shān tài hǎo   kōng yuè shēng é qǐng
shí miào líng quán   shēn qīng míng xīn shuí shī   xiào xiàng 西 lín yǒng