白云歌寄陆中丞使君长源

唐代 皎然
一见西山云,使人情意远。凭高发咏何超遥, 道妙如君有舒卷。萦空叠景多丽容,众峰峰上自为峰。 洁白不由阴雨积,高明肯共杂烟重。万物有形皆有著, 白云有形无系缚。黄金被烁玉亦瑕,一片飘然污不著。 或逢天上或人间,人自营营云自闲。忽尔飞来暂为侣, 忽然飞去莫能攀。逸民对云效高致,禅子逢云增道意。 白云遇物无偏颇,自是人心见同异。阊阖天门宜曙看, 为缨作盖拥千官。从龙合沓临清暑,就日逶迤绕露寒。 谁怜西山云,亭亭处幽绝。坐石长看非我羁, 手中欲揽待君说。贞白先生那得知,只向空山自怡悦。
jiàn 西 shān yún   shǐ 使 rén qíng yuǎn píng gāo yǒng chāo yáo  
dào miào jūn yǒu shū juàn yíng kōng dié jǐng duō róng   zhòng fēng fēng shàng wèi fēng
jié bái yóu yīn   gāo míng kěn gòng yān zhòng wàn yǒu xíng jiē yǒu zhù  
bái yún yǒu xíng huáng jīn bèi shuò xiá   piàn piāo rán zhù
huò féng tiān shàng huò rén jiān   rén yíng yíng yún xián ěr fēi lái zàn wèi  
rán fēi néng pān mín duì yún xiào gāo zhì   chán féng yún zēng dào
bái yún piān   shì rén xīn jiàn tóng chāng tiān mén shǔ kàn  
wèi yīng zuò gài yōng qiān guān cóng lóng lín qīng shǔ   jiù wēi rào hán
shuí lián 西 shān yún   tíng tíng chù yōu jué zuò shí zhǎng kàn fēi  
shǒu zhōng lǎn dài jūn shuō zhēn bái xiān sheng de zhī   zhǐ xiàng kōng shān yuè