百一诗 一

两汉 应璩
下流不可处。 君子慎厥初。 名高不宿着。 易用受侵诬。 前者隳官去。 有人适我闾。 田家无所有。 酌醴焚枯鱼。 问我何功德。 三入承明庐。 所占于此土。 是谓仁智居。 文章不经国。 筐箧无尺书。 用等称才学。 往往见叹誉。 避席跪自陈。 贱子实空虚。 宋人遇周客。 惭媿靡所如。
xià liú chù  
jūn zi shèn jué chū  
míng gāo 宿 zhe  
yòng shòu qīn  
qián zhě huī guān  
yǒu rén shì  
tián jiā suǒ yǒu  
zhuó fén  
wèn gōng  
sān chéng míng  
suǒ zhàn  
shì wèi rén zhì  
wén zhāng jīng guó  
kuāng qiè chǐ shū  
yòng děng chēng cái xué  
wǎng wǎng jiàn tàn  
guì chén  
jiàn shí kōng  
sòng rén zhōu  
cán kuì 媿 suǒ