百一诗 八

两汉 应璩
汉末桓帝时。 郎有马子侯。 自谓识音律。 请客鸣笙竽。 为作陌上桑。 反言凤将雏。 左右伪称善。 亦复自摇头。
hàn huán shí  
láng yǒu zi hóu  
wèi shí yīn  
qǐng míng shēng  
wéi zuò shàng sāng  
fǎn yán fèng jiāng chú  
zuǒ yòu wěi chēng shàn  
yáo tóu