百一诗

明代 释函是
生平喜住山,而匪乐登陟。犹忆居匡庐,频年乃一出。 讵肯离人群,枘凿初难入。尝为鲁国士,志不受绳墨。 岂有王子乔,丹溜不可食。离离若参辰,俯仰恒滋惑。 桀纣奚无性,舜禹安知习。心知随见闻,渐渍非一日。 阪泉无恶名,南巢有惭德。曹魏亦受禅,人指为篡立。 侯门出仁义,俘虏尽残贼。当时重成败,后世覈名实。 名实持圣贤,成败犹甲乙。甲乙古又今,圣贤何得失。 事穷乃崇因,邈邈终难必。盗蹠丰且延,颜闵贫而疾。 吁嗟乎天兮,三世费穷诘。浩劫一念兴,休咎成消息。 易言积有馀,庆殃通家国。薰莸竞目前,不知其所集。 我观始与终,以此百情毕。玄璧难为功,燕石吾自袭。 富贵岂不欲,黄雀悲双翼。长年岂不慕,蓬莱日易昃。 世纷久已辞,接舆匪其匹。有身随饥寒,无心任欣怵。 衰荣造化均,忘怀岂静力。一死复一生,一劳复一逸。 蜉蝣自朝暮,鹤曲龟潜匿。修短竟由谁,可以破世执。 我亦无奇怀,秖有安心术。行行见远山,或时坐长默。 或时登高台,一目浮云逼。云散空中真,夕照起寒色。 茂林环苍岑,晨风归广隰。此趣谁当无,殷勤赋百一。 试问张留侯,黄石蚤曾识。功成鬓垂垂,欲悔嗟何及。
shēng píng zhù shān   ér fěi dēng zhì yóu kuāng   pín nián nǎi chū
kěn rén qún   ruì zuò chū nán cháng wèi guó shì   zhì shòu shéng
yǒu wáng qiáo   dān liū shí ruò shēn chén   yǎng héng huò
jié zhòu xìng   shùn ān zhī xīn zhī suí jiàn wén   jiān fēi
bǎn quán è míng   nán cháo yǒu cán cáo wèi shòu shàn   rén zhǐ wèi cuàn
hóu mén chū rén   jǐn cán zéi dāng shí zhòng chéng bài   hòu shì míng shí
míng shí chí shèng xián   chéng bài yóu jiǎ jiǎ yòu jīn   shèng xián de shī
shì qióng nǎi chóng yīn   miǎo miǎo zhōng nán dào zhí fēng qiě yán   yán mǐn pín ér
jiē tiān   sān shì fèi qióng jié hào jié niàn xīng   xiū jiù chéng xiāo xi
yán yǒu   qìng yāng tōng jiā guó xūn yóu jìng qián   zhī suǒ
guān shǐ zhōng   bǎi qíng xuán nán wéi gōng   yān shí
guì   huáng què bēi shuāng cháng nián   péng lái
shì fēn jiǔ   jiē fěi yǒu shēn suí hán   xīn rèn xīn chù
shuāi róng zào huà jūn   wàng huái 怀 jìng shēng   láo
yóu zhāo   guī qián xiū duǎn jìng yóu shuí   shì zhí
huái 怀   zhī yǒu ān xīn shù xíng xíng jiàn yuǎn shān   huò shí zuò zhǎng
huò shí dēng gāo tái   yún yún sàn kōng zhōng zhēn   zhào hán
mào lín huán cāng cén   chén fēng guī guǎng 广 shuí dāng   yīn qín bǎi
shì wèn zhāng liú hòu   huáng shí zǎo céng shí gōng chéng bìn chuí chuí   huǐ jiē