白雁

宋代 朱珙
汉使传书事惘然,筝弹玉柱怨商弦。行离露阵迷湘浦,字断银钩带楚烟。 汀鹭错呼惭独立,沙鸥误认狎群眠。芦花明月长为主,自是来宾又隔年。
hàn shǐ 使 chuán shū shì wǎng rán   zhēng dàn zhù yuàn shāng xián xíng zhèn xiāng   duàn yín gōu dài chǔ yān    
tīng cuò cán   shā ōu rèn xiá qún mián huā míng yuè zhǎng wéi zhǔ   shì lái bīn yòu nián