白雁
波静影逾白,霜清鸣更哀。乾坤双鬓老,风雪一声来。
林迥隐犹见,天长去复回。物情嫌太洁,莫使羽毛摧。
bō
波
jìng
静
yǐng
影
yú
逾
bái
白
,
shuāng
霜
qīng
清
míng
鸣
gèng
更
āi
哀
qián
。
kūn
乾
shuāng
坤
bìn
双
lǎo
鬓
fēng
老
,
xuě
风
yī
雪
shēng
一
lái
声
来
。
lín
林
jiǒng
迥
yǐn
隐
yóu
犹
jiàn
见
,
tiān
天
cháng
长
qù
去
fù
复
huí
回
wù
。
qíng
物
xián
情
tài
嫌
jié
太
mò
洁
,
shǐ
莫
yǔ
使
máo
羽
cuī
毛
摧
。