白雪·檐收雨脚

宋代 杨无咎
檐收雨脚,云乍敛、依然又满长空。纹蜡焰低,熏炉烬冷,寒衾拥尽重重。隔帘栊。听撩乱、扑漉春虫。晓来见、玉楼珠殿,恍若在蟾宫。长爱越水泛舟,蓝关立马,画图中。怅望几多诗□,无句可形容。谁与问、已经三白,忒是报年丰。未应真个,情多老却天公。
yán shōu jiǎo   yún zhà liǎn rán yòu mǎn cháng kōng wén yàn   xūn jìn lěng   hán qīn yōng jǐn chóng chóng lián lóng tīng liáo luàn chūn chóng xiǎo lái jiàn lóu zhū diàn 殿   huǎng ruò zài chán gōng zhǎng ài yuè shuǐ fàn zhōu   lán guān   huà zhōng chàng wàng duō shī     xíng róng shuí wèn jīng sān bái   shì bào nián fēng wèi yìng zhēn   qíng duō lǎo què tiān gōng