白雪·洞天昼永

宋代 米友仁
洞天昼永,正中和时候,凉飙初起。羽扇纶巾,云流处,水绕山重云委。好雨新晴,绮霞明丽,全是丹青戏。豪攘横卷,楚天应解深秘。留滞。字学书林,折腰缘为米,无机涉世。投组归来欣自肆,目仰云霄醒醉。论少卑之,家声接武,月旦评吾子。凭高临望,桂轮徒共千里。
dòng tiān zhòu yǒng   zhèng zhōng shí hou   liáng biāo chū shàn guān jīn   yún liú chù   shuǐ rào shān zhòng yún wěi hǎo xīn qíng   xiá míng   quán shì dān qīng háo rǎng héng juǎn   chǔ tiān yìng jiě shēn liú zhì xué shū lín   zhé yāo yuán wèi   shè shì tóu guī lái xīn   yǎng yún xiāo xǐng zuì lùn shǎo bēi zhī   jiā shēng jiē   yuè dàn píng píng gāo lín wàng   guì lún gòng qiān