白雪辞

元代 杨维桢
痴云驾日日为黄,白光半夜漏东方。 广寒兔老玉发蜕,一箭刚风落人世。 锦宫肉屏香汗溶,酒如春江饮如虹。 彩鸾帘额不受卷,酒面洗作梨花风。 阶前狮子积不坏,十日璚田换尘界。 金钲取挂扶桑晓,照见璚田出寒莩。
chī yún jià wèi huáng   bái guāng bàn lòu dōng fāng  
guǎng 广 hán lǎo tuì   jiàn gāng fēng luò rén shì  
jǐn gōng ròu píng xiāng hàn róng   jiǔ chūn jiāng yǐn hóng  
cǎi luán lián é shòu juǎn   jiǔ miàn zuò huā fēng  
jiē qián shī zi huài   shí qióng tián huàn chén jiè  
jīn zhēng guà sāng xiǎo   zhào jiàn qióng tián chū hán