白须

宋代 苏辙
中岁谬学道,白须何由生。 故人指我笑,闻道未能行。 我笑谢故人,唯唯亦否否。 老聃古道师,白发生而有。 佛告波斯匿,汝有不白存。 亭中掌亭人,何尝随客奔。 客去不用留,主在亭不毁。 墁墙支折栋,在我不在尔。 道成款玉晨,跪乞五色丸。 肝心化黄金,齿发何足言。
zhōng suì miù xué dào   bái yóu shēng  
rén zhǐ xiào   wén dào wèi néng xíng  
xiào xiè rén   wěi wěi fǒu fǒu  
lǎo dān dào shī   bái shēng ér yǒu  
gào   yǒu bái cún  
tíng zhōng zhǎng tíng rén   cháng suí bēn  
yòng liú   zhǔ zài tíng huǐ  
màn qiáng zhī zhé dòng   zài zài ěr  
dào chéng kuǎn chén   guì wán  
gān xīn huà huáng jīn   chǐ 齿 yán