白兔

宋代 欧阳修
天冥冥,云蒙蒙, 白兔捣药姮娥宫。玉关金锁夜不闭, 窜入涤山千万重。滁泉清甘泻大壑, 滁草软翠摇轻风。渴饮泉, 困栖草,滁人遇之丰山道。 网罗百计偶得之,千里持为翰林宝。 翰林酬酢委金璧,珠箔花笼玉为食。 朝随孔翠伴,暮缀鸾皇翼。 主人邀客醉笼下,京洛风埃不沾席。 群诗名貌极豪纵,尔兔有意果谁识。 天资洁白已为累,物性拘囚尽无益。 上林荣落几时休,回首峰峦断消息。
tiān míng míng   yún méng méng  
bái dǎo yào héng é gōng guān jīn suǒ    
cuàn shān qiān wàn zhòng chú quán qīng gān xiè    
chú cǎo ruǎn cuì yáo qīng fēng yǐn quán    
kùn cǎo   chú rén zhī fēng shān dào  
wǎng luó bǎi ǒu zhī   qiān chí wèi hàn lín bǎo  
hàn lín chóu zuò wěi jīn   zhū huā lóng wèi shí  
cháo suí kǒng cuì bàn   zhuì luán huáng  
zhǔ rén yāo zuì lóng xià   jīng luò fēng āi zhān  
qún shī míng mào háo zòng   ěr yǒu guǒ shuí shí  
tiān jié bái wèi lèi   xìng qiú jǐn  
shàng lín róng luò shí xiū   huí shǒu fēng luán duàn xiāo xi