柏塔寺 其十 谯楼秋望

唐代 王翰
楼下九衢千丈尘,楼头爽气豁烦襟。秋高姑射林烟薄,霜落长汾雁影沉。 万物生成君相力,二仪清静圣贤心。掀髯大笑无人识,徙倚阑干独自吟。
lóu xià jiǔ qiān zhàng chén   lóu tóu shuǎng huō fán jīn qiū gāo shè lín yān báo   shuāng luò zhǎng fén yàn yǐng chén
wàn shēng chéng jūn xiāng   èr qīng jìng shèng xián xīn xiān rán xiào rén shí   lán gān yín