白水初程

宋代 赵文
天公大恶处,妒我喜晴诗。 当与妻子别,急雨纷交驰。 小孙送我行,屡止不肯归。 老夫骨肉情,能不酸且悲。 日暮投历山,倦极不得栖。 故人情义重,杯酒煦妪之。 老友亦适至,良会非所期。 人生孰非梦。此梦亦已奇。 我倦欲先睡,径与主人辞。
tiān gōng è chǔ   qíng shī  
dāng bié   fēn jiāo chí  
xiǎo sūn sòng xíng   zhǐ kěn guī  
lǎo ròu qíng   néng suān qiě bēi  
tóu shān   juàn  
rén qíng zhòng   bēi jiǔ zhī  
lǎo yǒu shì zhì   liáng huì fēi suǒ  
rén shēng shú fēi mèng mèng    
juàn xiān shuì   jìng zhǔ rén