百舌

宋代 饶节
多能百舌弄春晴,解作春风百鸟声。独立高林千尺上,黄鹂无数不能鸣。
duō néng bǎi shé nòng chūn qíng   jiě zuò chūn fēng bǎi niǎo shēng gāo lín qiān chǐ shàng huáng   shù néng míng