百舌

宋代 华岳
流莺一去无消息,燕怯春寒归未得。 绿窗清昼静无人,拟把衷情诉知识。 上苑东风二月春,淡黄杨柳初成阴。 解将一片无情舌,学尽百般能语禽。 红英紫萼纷如雪,万姹千娇总饶舌。 莫嫌花外太啁啾,默默难酬好时节。 须臾绿暗红亦稀,伯劳杜宇鹰鹯飞。 更兼猎戈恣罗网,卷舌不语全毛衣。 堪嗟国士徒切直,不似幽禽明语默。 何如钳口归山林,莫况燕南并越北。
liú yīng xiāo xi   yàn qiè chūn hán guī wèi  
绿 chuāng qīng zhòu jìng rén   zhōng qíng zhī shí  
shàng yuàn dōng fēng èr yuè chūn   dàn huáng yáng liǔ chū chéng yīn  
jiě jiāng piàn qíng shé   xué jǐn bǎi bān néng qín  
hóng yīng è fēn xuě   wàn chà qiān jiāo zǒng ráo shé  
xián huā wài tài zhōu jiū   nán chóu hǎo shí jié  
绿 àn hóng   láo yīng zhān fēi  
gēng jiān liè luó wǎng   juǎn shé quán máo  
kān jiē guó shì qiē zhí   shì yōu qín míng  
qián kǒu guī shān lín   kuàng yàn nán bìng yuè běi