白山茶

唐代 全祖望
坡公落落慎称许,微笑茶仙染红雨。花王中夜洗素肌,飞向麻源陪玉女。 凭谁茟力最峥嵘,亦有涪翁赋茟巨。争光日月且皎然,淮南琼花敢并语。 弥天冰雪浸肺肠,一笑力足缁尘拒。赏心更复遇南丰,从此声名拔俦侣。 诸公仙去六百年,寂寥花事成漫与。玉醅醉罢擘玉笺,一片寒芒成玉乳。
gōng luò luò shèn chēng   wēi xiào chá xiān rǎn hóng huā wáng zhōng fēi   xiàng yuán péi    
píng shuí zuì zhēng róng   yǒu wēng zhēng guāng yuè qiě jiǎo rán huái   nán qióng huā gǎn bìng    
tiān bīng xuě jìn fèi cháng   xiào chén shǎng xīn gèng nán fēng cóng   shēng míng chóu    
zhū gōng xiān liù bǎi nián   liáo huā shì chéng màn pēi zuì bāi jiān   piàn hán máng chéng