白日不照物

宋代 王安石
白日不照物,浮云在寥廓。 风涛吹黄昏,屋瓦更纷泊。 行观蔡河上,负土私力弱。 隋堤散万家,乱若春蚕箔。 仍闻决数道,且用宽城郭。 妇子夜号呼,西南漫为壑。
bái zhào   yún zài liáo kuò  
fēng tāo chuī huáng hūn   gèng fēn  
xíng guān cài shàng   ruò  
suí sàn wàn jiā   luàn ruò chūn cán  
réng wén jué shǔ dào   qiě yòng kuān chéng guō  
hào   西 nán màn wèi